Volume 2_ Chapter 3.3
“Và rồi, thành ra như vậy đó.”
“Ơ.... thế tóm lại, nếu cậu thắng, Mai-chan và và
Satsuki-chan sẽ làm hòa với nhau phải không?”
“Đúng vậy.”
Bữa trưa ngày thứ bảy của hôm sau cuộc nói chuyện đó. Tôi
ở trong phòng nói chuyện điện thoại với Ajisai-san.
Tay bận trộn với chiếc tay cầm điều khiển không dây.
Sau khi bọn tôi thống nhất trò chơi của trận đấu ở nhà
hàng Ryoutei, tôi lập tức đưa ra những quy tắc cạnh tranh – như bản đồ, giới hạn
các vật phẩm, quy tắc pvp và nhiều điều kiện khác khi chơi một trò chơi FPS hai
người trở lên – vì vậy mà Mai và Satsuki-san có thể luyện tập theo các hướng dẫn
đó. Tôi cố gắng hết sức để khiến cho trò chơi trở nên công bằng hơn, dựa theo
các luật tiêu chuẩn của người chơi đặt ra.
Cũng vì vậy mà để ghi nhớ mọi ngóc ngách của các khu vực trong
trận, tôi đã tốn không ít công luyện tập.
Ngoài ra, vì đây là lần thứ hai tôi nói chuyện qua điện
thoại với Ajisai-san nên không còn cảm thấy hồi hộp như lúc đầu nữa. Thực tế gọi
cho cô ấy trong lúc đang chơi game là một ý kiến không tồi. Dù sao thì cuộc nói
chuyện điện thoại này có mục đích rõ ràng, đó là nói về vụ của Mai và
Satsuki-san.
Thậm chí tôi còn có thể nói chuyện điện thoại một cách
bình thường, miễn là có một lý do cụ thể nào đó để nói, heheh...
Cơ mà, xét về mùi thất bại trong phi vụ giảng hòa cho họ
hôm qua, chuyện này thật khó diễn giải!
Ajisai-san trả lời bằng một câu hỏi khác mà cô ấy rõ ràng
là muốn hỏi sau khi nghe tôi giải thích.
“Vậy điều gì sẽ xảy ra nếu Mai-chan hoặc Satsuki-chan thắng?”
“Ực.”
Tôi không thể trả lời cô ấy.
Tôi thực sự không thể trả lời cô ấy rằng “Chuyện này,
nếu ai thắng thì sẽ kết hôn với tớ~”
Phản ứng cô ấy sẽ như thế nào nếu tôi trả lời như vậy nhỉ...
Hãy tưởng tượng ra một chút.
Renako: “Chà, có vẻ như tớ sẽ phải cưới họ ~”
Ajisai: “Hể, ra thế. Thật là táo bạo quá đi.”
Ưm, phản ứng từ việc tưởng tượng này đem lại khá là thốn....
Gượm đã, không phải thế.
Ngay cả khi Ajisai-san thực sự không quan tâm gì về tôi,
nhưng nếu đối tượng là Mai và Satsuki-san, hẳn cô ấy sẽ rất phấn khích.
Tưởng tượng lại nào!
Renako: “Thực ra...họ nói tôi sẽ phải cưới họ.”
Ajisai: “Ơ, Mai-chan hoặc Satsuki-san á hả?! Thật bất ngờ
đó! Xét về vẻ đẹp của hai người họ, chuyện này thật tuyệt nha Rena-chan! Không
nghĩ là những người như họ sẽ chọn cậu – cậu vốn dĩ là một mẫu người thuộc tầng
lớp trung bình thấp của xã hội mà, bất kể là ở đâu! Đây thực sự là một chuyện
vi diệu!”
“Sặc!”
“HƠ, cậu sao vậy, tự nhiên lại thế?!”
“Không, ưm, tớ xin lỗi. Ajisai-san bên trong đầu tớ vừa
nói điều gì đó rất tàn nhẫn, cho nên mà....”
“Tớ trong đầu cậu á?! Đó là gì vậy? Chuyện này bình thường
mà phải không?”
“Có lẽ....?”
“Có thật không?! Mà tại sao thế ?!”
Tôi đã thay thế thành công một Ajisai-san lạnh lùng thành
một Ajisai-san nhiệt tâm vui vẻ, nhưng tôi nghĩ là cô ấy có thể tắm cho tôi bằng
những lời nhận xét....gây sát thương mà cô ấy có thể gây ra còn mạnh hơn thế
nhiều...
Nhưng, quả nhiên, chuyện đó là sự thật.
Dù cậu thấy thế nào đi nữa, nói chung, Mai hay
Satsuki-san sẽ là những người tuyệt vời nhất mà có thể ước muốn để trở thành
người yêu.
Xét về hoàn cảnh của mình, rốt cuộc thì điều này có được
cho là đang khoe khoang một cách khiêm tốn không...?
Ưm, quả nhiên, tôi không thể nói với cô ấy...
“Tớ - nếu họ thắng, xem nào, nó sẽ...một cái gì đó giống
như bị phạt ấy...”
“Hả? Vậy cậu nhất định phải giành chiến thắng đó!”
“Đúng thế. Tớ nhất định sẽ cạnh tranh với bọn họ và giành
được chiến thắng như thể là trận chiến này sẽ đe dọa đến cuộc sống của tớ...”
“Vì vậy mà cậu đã thực sự quyết tâm giúp bọn họ giải hòa
tới vậy...cậu tuyệt vời thật đó. Thực sự luôn.”
Cái cảm giác tội lỗi này...
“Ừm, dù sao thì, ờm...giờ chúng ra nên làm gì đây ta?”
Tôi nghĩ lại một lần nữa, dù sao thì bọn tôi cũng chưa có
dịp chơi game được với nhau.
“À, ừm, giờ tớ phải đưa em trai đi công viên rồi. Xin lỗi,
Rena-chan nha.”
“Aa, không vấn đề gì. Chuyện nhỏ ấy mà.”
Tôi cảm thấy thật có lỗi với Ajisai-san khi để cô ấy xin
lỗi mình. Sự tồn tại của cô ấy là một điều may mắn cho thế giới này, không phải
là điều mà tôi có thể nên giữ cho riêng mình.
“Nhưng, cậu thấy đó...”
Cô ấy nói, “Tớ vẫn còn một ít thời gian nữa...nên tớ tự hỏi
là tụi mình có thể nói chuyện thêm một chút nữa hay không ha.”
“Ơm, ah, d-dĩ nhiên, hehehe....dĩ nhiên rồi, hehe...”
Thật là nguy hiểm mà. Khi nghe thấy giọng nói ngọt ngào
và đáng yêu của cô ấy, một nụ cười khá đáng sợ hiện lên mặt tôi. Tôi đã dùng
bàn tay mình để che nó đi. Kiểu như để Ajisai-san không nhìn thấy nó được, nhưng
dù che hay không cũng vẫn sẽ vậy!
“Vậy...ưm...tụi mình nói gì giờ...? À, gần đây trời nóng
hơn rồi thì phải.”
“Đúng ha, sắp nghỉ hè rồi mà.”
Ajisaisa-sai đáp lại một cách tử tế đối với một kẻ bắt
chuyện với người khác bằng câu thời tiết siêu nghiệp dư như tôi, một con người
thích sống ẩn mình trong xã hội. Đây có phải cảm giác là được một thiên thần
nói chuyện cùng với một phàm nhân như mìnhn không...?
Chuyện này giống như đang lập trình chế độ một hỏi một trả
lời vậy. Phía bên kia là Ajisai-san, người quá tử tế khi trả lời mọi chủ đề mà
tôi đưa ra, vì vậy mà tôi cảm giác khá dễ thở!
Ngay lúc đó, tôi có cảm giác như có ai đó đang gọi mình.
“Chị Hai!”
À, hình như là nhỏ em. Như thường lệ, tôi phớt lờ nhỏ đi.
“Ajisai-san, cậu có kế hoạch gì cho kỳ nghỉ hè chưa?”
“Tớ chưa biết nữa. Muốn đi du lịch ghê, nhưng mà chắc là
không thể đi đâu xa được rồi.”
Quả nhiên, dù thế nào thì cô ấy cũng phải chăm cho đứa em
trai bé nhỏ của mình. Nó là điều hiển nhiên mà.
Một lần nữa, cũng một cái giọng nói đó đã gọi tôi, “Chị
Hai!”
_Và tôi một lần nữa bơ nhỏ.
Tại sao phải chú ý đến một phàm nhân trong khi tôi đang
nói chuyện với một thiên thần cơ chứ?
“Bởi thế cho nên, để đổi lại thì lần sau cậu sẽ đến đúng
không, Rena-chan?”
“C-chuyện đó...dĩ nhiên rồi! Tớ sẽ đem theo thật nhiều
game!”
“Waa, tuyệt quá. Để coi, tớ sẽ nướng một cái bánh phô
mai. Cậu có thích bánh bông lan không, Rena-chan?”
“Hở?! Tớ- tớ thích bánh....”
Có dịp được phúc lợi nếm thử chiếc bánh do chính tay
Ajisai-san làm, thực sự như được lắp thêm một phần trong “cuộc sống viên mãn”của
mình, hơ...
Đúng lúc đó, cửa phòng tôi được mở ra một cách mạnh bạo.
“Chị Hai!”
“Uwa hiện giờ chị đang có một khoảng khắc vui vẻ với
Ajisai-san mà!”
“Ôi trời, vậy thì liệu cậu có thể ưu tiên, và coi tôi là
một người yêu không hử?”
Như một nữ hoàng từ vương quốc ánh trăng, Satsuki-san đứng
ngay trước mắt tôi.
“Hở?!”
“Rena-chan?! Người yêu có nghĩa là sao?! Rena-chan?!
Ren-chan_”
“A.”
Satsuki-san cầm điện thoại của tôi rồi cắt ngang...t-thật
đáng sợ...
“Sao Satsuki-san lại ở đây...?”
“Dù tôi gọi cậu bao nhiêu cuộc, cậu vẫn không bắt máy. Vì
thế mà tôi đã hỏi Hanatori-san địa chỉ của cậu.”
Rầm. Satsuki-san đặt mớ hành lý nặng trĩu của mình xuống
sàn. Cô mặc một bộ đồ bình thường, là một chiếc váy dài với chất liệu mỏng
tang, mái tóc đen dài được búi lên gọn gàng.
Thường ngày trông cô ấy như một vương giả, nhưng hiện giờ
nhìn vẻ ngoài khá mát mẻ của cô ấy, như đang tận hưởng một mùa hè thực thụ vậy.
Điều đó không có nghĩa là nó không hợp với cô ấy, làn da trắng của cô ấy làm nổi
bậc hơn, đặc biệt là với thần thái điềm tĩnh đó.
“Chị Hai.”
Nhỏ em gái đứng cạnh Satsuki-san trừng mắt nhìn tôi, với
vẻ mặt như đang nhìn một thứ đáng khinh.
“Tại sao chị lại lơ Satsuki-san – người yêu của chị sao?”
“Hơ?! K-không, a....chị đang nói chuyện điện thoại với
Ajisai-san, cho nên...”
Do lúc đầu là tôi lơ con bé, chứ không phải là
Satsuki-san...
Nhỏ em tôi tặc lưỡi một cách hằn hộc sau khi nghe câu trả
lời của tôi. Gì chứ, con bé thực sự tặc lưỡi với tôi luôn à?!
“...Chị Hai, em nghĩ chị thực sự cần sống cuộc sống của
mình đứng đắn hơn đó.”
Nói xong con bé bỏ đi, đóng sầm cửa lại. Cảm thấy con bé
thực sự nghiêm trọng hơn bình thường, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên.
“Chuyện gì thế? Hai người cãi nhau à?”
“Ưm, không, tớ cũng không rõ...haha...”
Khỉ thật, nhận thức về dáng vẻ một chị gái của tôi ngày
càng trở nên tồi tệ hơn trong mỗi phút giây trôi qua....Khi mà vụ kia xong
xuôi, thực sự bản thân cần giải quyết cái sự hiểu lầm này...
“Ưmm, tin nhắn từ Ajisai-san vẫn tiếp tục được gửi đến...”
Bây giờ, tôi sẽ chỉ nói đơn giản với cô ấy là Satsuki-san
nói một câu giỡn chơi cho vui thôi..thiết nghĩ, nói dối với một người đáng quý như
vậy...nhưng vì mục đích hiện tại của tôi là....
“Cậu chắc sẽ ổn chứ hả.”
“Ơ?”
Tôi ngẩng mặt lên.
“D-dù sao thì, sao cậu lại đến nhà tớ?”
“Tôi muốn nhờ cậu vài thứ.”
Satsuki-san lục lọi hành lý của mình, để lộ ra cái màn
hình và máy PS4 bên trong. Ơ? Cô ấy thực sự đã mang tất cả từ nhà qua đây sao?
“Cậu không phiền nếu tôi luyện tập ở đây chứ?”
“C-cứ tự nhiên.”
Satsuki-san bắt đầu lắp đặt chúng, còn tôi thì nhìn chằm
chằm cô ấy. Sự thật là cô ấy đang ở trong phòng của tôi lúc này, và tôi thì chưa
kịp load não.
“À, Satsuki-san, cái dây cáp đó nối ở kia.”
“...”
“Đ-để tớ làm cho.”
Vì Satsuki-san vẫn mãi mà không làm đâu tới đâu, nên tôi
đã làm thay cô ấy, lấy cáp HDMI. Khi tôi lén nhìn, Satsuki-san không có làm gì
nên cũng chỉ nhìn quanh phòng tôi.
“Cậu có một căn phòng sạch sẽ và ngăn nắp đấy.”
“Hở? V-vậy á?”
Chậc, thật ra thì mẹ tôi luôn dọn dẹp nó...
“Hmmm, vậy ra đây là nơi Mai đã đè cậu xuống.”
“Ặc.”
Tôi nghẹn ngào.
“Sa-Satsuki-san, tớ xin cậu đừng nên đề cập những chủ đề
nhạy cảm như thế và nói tránh nói né hơn chút...”
“Dù sao thì tớ cũng đã biết mọi chuyện rồi mà. Hơn nữa,
nhờ ơn thế mà tôi trở thành nạn nhân bị kéo vào các rắc rối của cậu.”
“Chuyện đó không sai, cơ mà...”
Satsuki-san ngồi bắt chéo chân trên giường của tôi. Từ vị
trí tôi ngồi trên sàn, có cảm giác như bản thân có thể nhìn thấy gì đó nên tôi
vội vàng quay đi chỗ khác.
“T-tớ làm xong rồi nè.”
“Cảm ơn cậu.”
Satsuki-san từ từ đi đến. Nhìn cô ấy, tôi lại nhớ đến Mai
ngày đó. Bằng một lý do nào đó điều này khiến khuôn mặt của tôi trở nên nóng hơn.
Cô ấy thản nhiên ngồi cạnh tôi và cầm điều khiển trước mặt.
Quả nhiên, mong chờ chuyện gì cơ chứ! Cô ấy đã đến đây để chơi game cơ mà!
“Chuyện gì vậy? Có gì đó không đúng hả?”
“K-không có gì...”
“Cậu có phải đang nghĩ là tôi sẽ đè cậu xuống như cậu ta đấy
à?”
“Không hề nhá!”
Ngay sau đó, Satsuki-san đặt tay cầm điều khiển của mình
xuống.
Cô ấy cười khúc khích, cúi xuống và di chuyển dần về phía
tôi. Gì thế này?!
“Ngay bây giờ, nếu tôi đang nghĩ điều đó, thực sự tôi
không cần phải thắng trong trận đấu này nữa làm gì. Lúc này đây, nếu làm cho cậu
nghĩ rằng cậu muốn tôi hơn chuyện Mai làm hòa với tôi, thì coi như tôi thắng rồi
nhỉ?”
“Ể, gượm đã nào?!”
“...Amaori.”
Tay cả Satsuki-san vuốt ve má tôi. Bản thân cảm nhận được
nhiệt từ những nơi cô ấy chạm vào tăng lên.
“Không, cậu không thể làm chuyện này được.”
“Thư giãn chút đi nào.”
Tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt của cô ấy khi cô ấy vén tóc
ra sau tai, rồi tiến lại gần hơn.
“Chờ đã nào, thật sự, khoan đã, cậu không thể!”
Tôi dần sợ hãi vì cô ấy làm chuyện này, nhưng trong sâu trong
tâm trí tôi biết rằng khi tôi nhắm mắt lại, cô ấy sẽ dừng lại và bỏ đi, song lại
buông một câu “Chỉ là giỡn chút thôi.”
Cho nên vì lý do đó, khoảng khắc tôi cảm nhận được một cảm
giác nhẹ nhàng lướt qua môi, tôi như muốn chết điếng vì sốc.
Khi tôi mở mắt ra, Satsuki-san đang ở ngay trước mặt tôi,
chạm nhẹ vào môi cô ấy trong lúc tôi đang đắm chìm trong thế giới suy nghĩ của
riêng mình.
Cử chỉ của cô ấy đẹp đến nổi tôi mất một lúc không thể
nói gì.
“Waaaaa.....”
Khắp người tôi run
lên, tôi dùng đầu ngón tay chạm lên môi mình.
“C-cậu vừa chụp một tấm ảnh làm bằng chứng khác nữa hả..?!
Cậu định dùng nó làm gì?! Đưa cho Ajisai-san sao?! Hay Kaho-chan?! H-hoặc không
lẽ là...cho em gái tớ ?!”
“Ồn ào ghê. Tôi sẽ không làm bất cứ điều gì như vậy cả.”
Cô ấy nhún vai tỏ
ra không hài lòng, gò má thì ủng đỏ.
“Tôi muốn xác định lại một chuyện thôi.”
“Đó là gì...”
Tứ chi tôi trong tích tắc như mất hết sức lực , khiến tôi
ngã khuỵu xuống. Sau đó, tôi hướng ánh mắt về phía Satsuki-san.
“Rốt cuộc thì tôi thực sự không muốn làm mọi thứ một cách
nửa vời. Cho nên lý do tại sao mà tôi lại cố gắng suy nghĩ mọi thứ, về cậu.”
“T-tớ?”
“Đúng vậy. Theo xem xét về cuộc nói chuyện của chúng ta
ngày hôm qua, nó kết thúc như thể tôi sẽ biến cậu thành người của mình đến cuối
đời vậy.”
“À, ờ- hở.”
“Sau khi bình tâm suy nghĩ lại, tôi đoán mình đã quá dễ
dãi khi nghĩ rằng cả hai sẽ dành vài năm tới với tư cách là người yêu của
nhau.”
“Tớ nghĩ là cậu không thực sự cần phải ‘bình tâm’ suy
nghĩ về nó để đi đến kết luận như vậy đâu?!”
“Tôi luôn bị mù quáng bởi sự thù địch của mình dành cho
Mai mỗi khi có chuyện tương tự như thế xảy ra. Đó là lý do mà tôi phải tự vấn
và tìm ra được mấu chốt vấn đề.”
“Ừm.”
Satsuki-san nắm lấy tay tôi rồi dùng những ngón tay của
mình vuốt ve nó.
“Tôi muốn biết chính mình cảm thấy thế nào về cậu.”
“C-chuyện đó...”
Bọn tôi nhìn nhau chằm chằm trong khi tôi đang run lên một
cách đáng thương với nỗi bất an đang ngày càng dâng cao trong lòng.
Tôi thực sự nghĩ rằng sẽ tuyệt biết bao nếu bọn tôi có thể
làm bạn của nhau. Nhưng rốt cuộc, bọn tôi đã dành nhiều thời gian vui vẻ bên
nhau và tôi phát hiện ra cô ấy thực sự là một cô gái dịu dàng.
Cho nên nếu ai đó hỏi tôi, liệu mình có muốn mối quan hệ này
tiến thêm một bước nữa so với mức hiện tại hay không, thì...
Trong khi Mai là người luôn kéo tôi vào hàng loạt những sự
việc bất ngờ khi xét về sự khác biệt của bọn tôi ở nhiều khía cạnh, thì
Satsuki-san là người có cùng một mức độ ngang tôi. Giả sử mối quan hệ của bọn
tôi tiến triển, trở thành mối quan hệ lãng mạn, thì tôi cảm thấy có lẽ bọn tôi
sẽ không gặp quá nhiều sự khác biệt. Những ngày bình thường của tôi vẫn sẽ như
vậy.
Bọn tôi vẫn nói chuyện và cư xử như bình thường trong lớp,
học cùng nhau sau giờ học, đợi cô ấy tan ca rồi ở lại nhà cô ấy, rồi sau đó,
sau đó...
Thình thịch – thình thịch.
Tôi sẽ được nhìn thấy khía cạnh đáng yêu ẩn nấp trong cô ấy,
cộng thêm những mặt khác mà cô ấy chưa từng biểu lộ ra với ai trước đây.
Khi tôi thử tưởng tượng ra nó, đầu tôi cảm giác như có thể
sẽ bốc cháy lên vậy.
“K-không, không thể! Như tớ nghĩ, không thể là không thể!”
“Tôi đã nói bất cứ cái gì đâu...đầu óc cậu vẫn biến thái
như mọi ngày nhỉ.”
“Đ-đó là một chuyện hiểu lầm! U-um, một sự hiểu lầm to lớn
luôn ấy! Dù sao thì cậu cũng là người hôn tớ mà! Cậu mới là người có suy nghĩ
biến thái ở đây!”
“Cậu, cậu có thích tôi không?”
“Tớ,ừm, thay vì nói thích...”
Đây không phải là điều gì đó giới hạn với Mai.
Các cô gái xung quanh tôi đều xinh đẹp, đáng yêu, thông
minh, giao thiệp chuẩn mực lại rất duyên dáng.
Mặc dù tôi không có bất kỳ cảm xúc lãng mạn nào đối với họ,
nhưng đó là điều mà tôi đã cho là cuối cùng thì mình sẽ thích họ. Ý là với tư
cách bạn bè ấy!
“Còn cậu thì sao, cậu nghĩ về tớ như thế nào
Satsuki-san?!” tôi hắt giọng lên.
Vào lúc đó, tôi nhận ra rằng –
Chết thật.
Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy nói “Tôi thích cậu.” Và rồi
đè tôi xuống? Điều này sẽ là sự tái hiện lại như những gì đã xảy ra lúc với
Mai! Sẽ tốt hơn nếu tôi diễn giải nó một cách cẩn thận hơn là đi lại vết xe đổ
tương tự!
Uwa, tôi nhanh chóng đưa tay ra và bảo đảm rằng mắt bọn
tôi không chạm nhau. Vào lúc đó, Satsuki-san mở miệng.
“Tôi không biết nữa.”
“Hả...hả?”
Satsuki-san nghịch nghịch tóc.
“Thành thật mà nói, tôi thực sự không thể diễn tả những
suy nghĩ của mình về cậu. Chậc, biết làm sao được cơ chứ, đây là lần đầu tiên
tôi dành nhiều thời gian cùng với một người như cậu.”
“Người như tớ ?”
“...nếu tôi mô tả những gì mình nghĩ một cách thẳng thắn,
nó có thể làm tổn thương cảm xúc của cậu. Có muốn nghe chứ?”
“Ổn mà...”
“...À.”
Satsuki-san lẩm bẩm như thể đó là một điều khó nói.
“Cậu khá là...lập dị.”
Thật là một thứ gây sốc....lại được coi là một người lập
dị hửm....
Mặc dù tôi đã làm mọi thứ để có thể bình thường trở thành
một nữ sinh trung học, “một cách đại trà”, điển hình...
“Tớ- tớ không.... nó hoàn toàn bình thường, cho dù cậu có
cảm nhận thế nào đi nữa...”
Lập tức phòng thủ của tôi, vốn đã yếu, ngay lúc này bị
câu trả lời của cô ấy đè bẹp.
“Một cô gái bình thường sẽ không đồng ý với kế hoạch hẹn
hò của tôi trong hai tuần. Ngoài ra, những cô gái bình thường sẽ không cố gắng
bắt tôi và Mai làm lành như vậy vì cô ấy sẽ chết vì xấu hổ. Cậu đang thực sự sống
một cách đầy nhiệt huyết đó.”
“Hự.”
Tôi không thể nói bất cứ điều gì.
Nhưng bằng cách nào đó, Satsuki-san trông có vẻ như cô ấy
đang rất vui.
“Cậu là một cô gái thiếu thận trọng và liều lĩnh. Nhưng bằng
cách nào đó...tôi lại không ghét chúng.”
“..Satsuki-san?”
“Bởi vì tôi cũng hay như vậy, thiếu thận trọng. Cậu thấy
đó, trận đấu này thực sự khó nhằn.”
Satsuki-san cầm lấy chiếc điều khiển rồi sau đó cười lớn.
“Tôi muốn sự hợp tác của cậu để đánh bại Mai. Cậu sẽ dạy
cho tôi cách chơi để có thể chơi tốt hơn chứ? Tất nhiên, cũng có thể coi tôi là
một địch thủ cũng được, tùy ý thôi.”
“Đ-được rồi.”
Vì lý do nào đó, tôi lập tức chấp nhận lấy cái yêu cầu đó
của cô ấy.
Tôi biết, cô ấy là đối thủ của mình, và không có gì đảm bảo
rằng chiến thắng của tôi được bảo toàn khi tôi đủ bình tĩnh để làm điều gì đó
như chuyện giúp đỡ đối thủ của mình như thế này.
Tôi có thể nghĩ ra một vài lý do để giúp cô ấy, nhưng tôi
tin rằng đó là vì cả hai đều có chung một mục tiêu đó là đánh thắng Mai cho
nên...không, không phải. Đó là một cái gì đó thậm chí còn đơn giản hơn thế.
Trong căn phòng, tôi và Satsuki-san chơi game cùng nhau. Một
việc như này đủ để làm cho tôi có cảm giác hạnh phúc.
Nhưng –
“Satsuki-san, cậu sẽ bị bắn đó!”
“Hả, gì thế? Tôi vừa tạch à?”
“Tại sao cậu lại đấm kẻ thù của mình ngay cả khi cậu có
trang bị súng đầy đủ cơ chứ ?!”
“Thật khó để mà bắn trúng lắm.”
“Nhìn vào bản đồ! Bản đồ ấy! Cậu xem, địch đang đến từ hướng
đó đó! Nhìn kia kìa! Ở phía trên bên phải ấy! Nhìn vào bản đồ đi!!”
“À, này à? Tôi không biết làm thế nào để đọc nó nên tôi
đã bỏ qua nó rồi.”
Tôi nghĩ là bọn tôi vẫn chưa đạt được tiêu chí của mình.
________________________
Và như vậy, với một chiếc tivi, hai bộ PS4, và giọng nói
đang to hơn gấp nhiều lần bình thường của tôi, một ngày đã trôi qua như vậy.
Satsuki-san một lần nữa nói một chuyện động trời hơn,
“Tôi sẽ ngủ lại hôm nay.”
Cô lấy ra những món đồ ngủ trong túi xách của mình.
Tôi đã nói ra sự phản đối của mình vì sự đột ngột của cô ấy,
thế nhưng_
“Tôi không thể cải thiện kĩ năng được nếu chỉ chơi một
mình tại chỗ, và hôm nay là ngày suy nhất tôi không có đi làm thêm buổi tối. Vì
vậy mà cho nên tôi muốn dùng cơ hội này để trau dồi thêm...rốt cuộc thì lại
không thể sao...?”
Thật là rắc rối cho tôi nếu cô ấy đột nhiên cư xử một
cách ôn nhu như thế..!
Thời gian luyện tập của tôi cũng sẽ giảm đi nếu tôi chấp
nhận yêu cầu này của cô ấy...nhưng tôi không thể từ chối được.
Kể từ khi có “bạn bè” ở trong nhà, và rồi lại còn thức
khuya để chơi game nghe có vẻ giống như một trải nghiệm tuổi trẻ nên có đúng
không?
“Ưm, thôi được rồi..trước tiên, để tớ đi xin mẹ đã.”
“Cám ơn cậu. Tôi có nên đi theo để chào dì ấy luôn
không?”
“G-giờ cậu chỉ cần ở lại đây được rồi.”
Tôi để Satsuki-san ở lại trong phòng của mình và đi xuống
hỏi mẹ.
Vào giờ này, bà ấy hay ở trong bếp nấu bữa tối.
“Ưm, mẹ.”
“Nghe ?”
Tôi bồn chồn trong khi hỏi bà ấy, “Bạn của con hỏi là cậu
ấy có thể ở lại qua đêm được không ạ?”
Bằng cách nào đó, xin phép mấy như chuyện này cảm thấy có
chút xấu hổ, hơ, hỏi thế này....
Ngay sau khi bà ấy nghe câu hỏi, tôi nghe thấy tiếng gì
đó rớt mạnh xuống sàn nhà. Tôi ngẩng lên thì thấy mẹ mình làm rơi chiếc cốc
đong gạo.
“Ơ, Ơ...? Sao thế mẹ?”
“Renako-chan...”
Cô ấy đặt cả hai tay lên vai tôi và nắm chặt.
Ơ, ơ....?
“S-sao thế mẹ?! Thực sự, có chuyện gì đã xảy ra?!”
“Tất nhiên là được rồi...là một tuần hay hai tuần, con bé
có thể ở đây bao lâu tùy thích...con bé là bạn của con mà phải không?”
“D-dạ.”
Không hẳn là một người bạn, nhưng...nếu tôi nói sự thật với
bà ấy, tôi có cảm giác rằng bà ấy sẽ khóc thét nên tôi gật đầu một cách cứng ngắt.
Bà ấy cầm chiếc cốc đong gạo lên, nhìn chằm chằm lên trần
nhà có vẻ như đang ngập tràn trong cảm xúc gì đó.
“Haa, lần cuối mình làm bữa tối cho bạn của Renako là khi
học lớp 5, vào ngày 27 tháng 8...”
“Sao mẹ lại nhớ rõ điều đó luôn vậy?! Đáng sợ thật!” tôi
hét lên khi cố gắng che giấu sự xấu hổ của mình.
Đừng bận tâm đến chuyện ở lại, suy cho cùng, tôi chưa bao
giờ có một người bạn nào qua lại trong ba năm học sơ trung. Thực ra, Mai là người
bạn đầu tiên bước vào phòng mình !
Nhưng vẫn thấy bà ấy vui vẻ vì điều này...mặc dù bà ấy đã
có mặt trong cái đợt Mai đến chơi. Nhưng mà, Mai là... nên nói thế nào bây giờ?
Giống như, sẽ tốt hơn nếu bọn tôi giả vờ như cô ấy chưa bao giờ đến đây. Ví dụ,
nếu con trai tương lai của tôi dẫn một người bạn tự giới thiệu mình là Yonezu
Kenshi đến, tất nhiên tôi sẽ không tin được rằng chúng là bạn của nhau một cách
dễ dàng như vậy.
(Yonezu Kenshi là một VocaloidP nổi tiếng, sử dụng
nghệ danh là Hachi trước khi cậu ấy ra mắt với tư cách là một nghệ sĩ.)
“Vậy thì, phần còn lại nhờ mẹ nha!”
“Ừm, cứ để đó cho mẹ. Mẹ sẽ cố gắng hết sức để khiến cho con
bé lần sau phải quay lại.”
“Có chừng mực thôi mẹ ạ!”
Và cứ như vậy, bữa tối của bọn tôi đã thành một bữa ăn thịnh
soạn nhờ sự có mặt của Satsuki-san cùng dùng bữa.
Cô ấy đã bật chế độ trong công việc của mình, thể hiện cử
chỉ chuẩn mực và điềm đạm mà mẹ và bố tôi có thể hài lòng dễ dàng.
Mai cũng vậy nhưng, họ thực sự rất tuyệt vời...tôi không
thể không ngưỡng mộ tính cách đó của bọn họ...
Cơ mà...
“Cảm ơn vì đồ ăn ạ!”
Nhỏ em tôi nhanh chóng dùng xong bữa tối và đi thẳng về
phòng. Ưm, tình huống đang trở nên khó xử...
“Tôi tắm xong rồi. Cảm ơn cậu.”
“Ừmmm.”
Satsuki-san thậm chí đã mang theo khăn tắm. Cô ấy bước
vào phòng tôi với mái tóc được búi gọn gàng, mặc bộ đồ ngủ giống bộ cô ấy đã mặc
trong chuyến tôi đến nhà cô ấy, một chiếc áo sơ mi đơn giản và quần đùi. Đôi
chân thon thả, thường ngày được ẩn sau lớp váy của cô ấy, lọt vào tầm nhìn của
tôi một cách rõ ràng nhất. Thật trắng trẻo....thon dài.
Cô ấy thao tác các quy trình chăm sóc da nhẹ nhàng của
mình và sau đó một lần nữa cầm tay cầm điều khiển lên.
Không nói một lời, cô ấy ngồi trước tivi một cách tự
nhiên và bắt đầu chơi.
“Ơ, giờ tớ đi tắm đây.”
“Tận hưởng vui vẻ nhé.”
Satsuki-san đã thực sự dán mắt vào màn hình từ buổi trưa,
không ngừng nghỉ ngoại trừ việc đi vệ sinh, đi tắm và ăn tối.
Ngay bây giờ, theo chỉ dẫn của tôi, cô ấy đang đấu với
máy ở chế độ dễ. Để làm quen với trò chơi, điều quan trọng là phải làm một cái
gì đó thiết thực giống thế này. Ngoài ra, nó rất lý tưởng để nuôi dưỡng tâm lý
chiến thắng của cô ấy.
Nếu bọn tôi trực tiếp tham gia trận PVP bất chấp kỹ năng
nghiệp dư của Satsuki-san, cô ấy sẽ không thể nắm được các luật cơ bản để giành
được chiến thắng trong trận đấu. Cho nên vì lý do đó, trước tiên nên giúp cô ấy
nắm bắt xung quanh và làm quen với tốc độ điển hình của trận đấu. Điều này sẽ ảnh
hưởng đến việc cô ấy xử lí vũ khí của mình tốt như thế nào.
“....”
Satsuki-san lặng lẽ chơi game trong khi ôm một tấm đệm. Nhìn
Satsuki-san chú tâm một cách nghiêm túc, khiến tim tôi có chút loạn nhịp.
Hả, cái gì vậy nè?!
Ai quan tâm chứ? Lúc này, tôi vơ lấy quần áo sạch sẽ rồi
vội vội vàng vàng chạy vào phòng tắm.
Khi bước vào phòng tắm, tôi hít thở thật sâu để lấy lại
bình tĩnh.
Sau khi làm sạch cơ thể, tôi chuyển sang ngâm mình trong
bồn nước mắm..và một ý nghĩ biến thái đột ngột lóe lên trong đầu tôi.
...đây là bồn tắm mà Satsuki-san khi nãy bước vào.
Hả, không, không. Đó không thực sự là một vấn đề to lớn
đúng chứ?! Bọn tôi đã từng tắm chung mà! Tôi trầm mình vào bồn tắm và để cơ thể
mình tận hưởng hơi ấm của nước.
“Satsuki-san, à...”
Cô ấy thực sự đã làm hết sức mình. Đúng, đơn giản là vậy
mà?
Nhưng...
“Dù tôi có nghĩ thế nào đi chăng nữa thì một tuần là
không đủ để cô ấy có thể giành được chiến thắng...”
Cô ấy chơi game không tệ. Trên thực tế, với sự tập trung
cao độ đó, cô ấy thực sự đã trau dồi tốt kỹ năng của mình, tập luyện một cách
hiệu quả. Cô ấy có thể nắm bắt các nguyên tắc cơ bản thậm chí còn nhanh hơn
tôi. Nghĩ lại, mấy chị đồng nghiệp làm chung với cô ấy đã nói rằng cô ấy rất
đáng tin cậy mặc dù chỉ vừa mới làm việc bán thời gian không lâu thì phải?
Không ai có thể chơi game mà giỏi ngay lập tức được, bất
kể đó là loại game gì, và tất nhiên game FPS cũng không ngoại lệ.
Cũng giống như toán học, bắt đầu với một phép trừ đơn giản,
sau đó từng bước một, cuối cùng, sẽ có thể giải được một bài tính toán phức tạp
hơn.
“Giá như bọn mình có một tháng...không, ba tuần, cô ấy có
thể xoay sở bằng một cách nào đó...”
Ngay khi nghĩ tới, tôi nhanh chóng lắc đầu.
Mình đang nghĩ gì thế này! Nếu cô ấy thực sự thắng, cuộc
đời mình sẽ là của cô ấy đó biết không hả?!
Đúng thế, tôi đang làm gì vậy chứ, cảm thấy cảm phục khi trông
thấy cô ấy nổ lực chăm chỉ như vậy. Tôi phải rèn luyện tâm mình, vì tôi sẽ chiến
thắng bản thân và đoạt lại được cuộc đời của chính mình.
Dù vậy, tôi vẫn sẽ giữ lời hứa là giúp cô ấy. Vì tôi muốn
trận chiến của bọn tôi diễn ra một cách công bằng nên tôi sẽ giải đáp tất cả những
câu hỏi của cô ấy một cách trung thực nhất, như vậy là đủ rồi, dù sao thì thế
giới này luôn cạnh tranh rất khắc nghiệt. Tôi không thể cung cấp bất kỳ trợ
giúp nào hơn thế này được!
“Ưmmm.”
Một lần nữa, tôi lại chìm đắm trong cảm giác tội lỗi. Tôi
cảm thấy như mình đang gặp phải một số âu lo về tinh thần và lượng cảm giác tội
lỗi đã liên tục hành hạ tôi trong chuỗi mấy ngày hôm nay...
Đang đắm mình trong dòng suy nghĩ, tôi nghe thấy một giọng
nói từ bên cánh cửa kia vọng vào.
“Chị Hai.”
Đó là nhỏ em gái tôi!
Tôi cá là con bé lại muốn cằn nhằn tôi thêm một lần nữa.
Lẽ nào con bé định phục kích khi tôi đang tắm, một
mình...
Thật là bất ngờ mà! Không có cách nào thoát được !
“Em xin lỗi.”
“...hở?”
Nó khiến tôi bất an khi con bé đột ngột nó lời xin lỗi.
Giọng con bé cũng rất trầm, và rất nghiêm túc, giống như lần tôi đã uống nhầm
và ăn kem Haagen-Dazs của nhỏ.
“Chị thấy đó, nãy Satsuki-senpai có đến hỏi một chút chuyện
của chúng ta.”
“Hả, ơ...Satsuki-san á hả?”
Tôi tự hỏi là họ đã có nói chuyện sau khi Satsuki-san tắm
xong hay sao...họ nói về gì ấy nhỉ?
“Chị ấy nói với em rằng chị ấy có lẽ hỏi một chuyện bao đồng,
nhưng chị ấy muốn biết liệu chúng ta có phải đang cãi nhau hay không.”
“Không, không...”
Ngay cả em gái tôi cũng không trả lời cô ấy bằng những
câu đại loại như “Đúng vậy, vì chị gái em không phải là người chung thủy.”, nhỉ?
Không, gượm đã, đây là đứa em gái nhỏ của tôi mà tôi đang
nói đến. Sau tất cả mọi chuyện con bé sẽ nói. Em có nói thật không vậy em tôi
ơi ?!
Đầu óc tôi chìm trong hỗn loạn.
Cô ấy tiếp tục nói, “Chị biết đó, chuyện của chúng ta.
Satsuki-senpai nói là chị chỉ đang làm theo một yêu cầu ích kỷ của cô ấy, nên
khiến em hiểu lầm chị. Vì vậy, chị không có lỗi.”
“Không, ổn mà.”
Hóa ra, Satsuki-san đã nói mấy điều như vậy.
“Chà, cái đó không thực sự sai...”
“Vì người chị thực sự thích là Mai-senpai.”
“Không, cái đó thực sự sai!”
“Đó là lý do tại sao em xin lỗi vì đã hiểu lầm toàn bộ sự
việc và đổi lỗi lên chị!”
“Không, ổn mà...”
Nhận được một lời xin lỗi thích đáng từ em gái, không hiểu
sao tôi lại có cảm giác có chút xấu hổ.
“Chị cũng có lỗi vì đã làm một chuyện gây hiểu lầm như vậy...”
“Đúng rồi đó.”
“Cái con ngốc này!”
Khoảnh khắc con bé cho rằng mọi thứ đã kết thúc với lời
xin lỗi của mình, con bé sẽ ngay lập tức hành động như bình thường, hờ!
“Nhưng Satsuki-senpai cũng đã nói một chuyện.”
“Về cái gì cơ?”
“Chuyện chị ấy cũng hay gây gổ với mẹ chỉ nên chị ấy hiểu.
Khi tụi mình cãi nhau, bầu không khí trong nhà sẽ trở nên căng thẳng tới mức ngột
ngạt. Thành thật với cảm xúc của mình là điều rất khó, nhưng sẽ thật tuyệt vời
nếu có thể bù đắp lại lỗi lầm.”
“Satsuki-san...”
Vì vậy, cô ấy đã cảm thấy có điều gì đó không ổn trong mối
quan hệ của tôi và nhỏ em, đến nỗi cô ấy đã nhúng tay vào như thế này.
Sau cánh cửa, tôi có cảm giác như em gái tôi đang mỉm cười.
“Chị thực sự đã có một khởi đầu một cao trung rất tốt đó,
vì chị có một người bạn tuyệt vời như Satsuki-senpai.”
Lời nói của con bé vang lên trong đầu tôi.
Tôi khẽ gật đầu.
“...Ừ.”
Sau khi tắm xong và lau khô tóc, tôi và Satsuki-san đã
dành thời gian cùng nhau cho đến lúc tắt đèn.
Lúc đầu, tôi nghĩ rằng cô ấy sẽ có ý định kéo một người
thức xuyên đêm, nhưng sau đó cô ấy nói, “Thay vì làm điều gì đó như vậy, sẽ hiệu
quả hơn nếu tôi thức dậy sớm vào ngày mai và tiếp tục luyện cả ngày.”
Cô ấy không hề sai. Tôi đoán cô ấy thực sự là một người rất
quy củ tự lập.
“Từ trước tới giờ, tôi là kiểu người không thể làm việc
gì được nếu bản thân thiếu ngủ.”
“Ra vậy.”
“Mai là kiểu người có thể hoạt động hết công suất ngay cả
khi cậu ta không ngủ 3 ngày 3 đêm. Tôi đã từng có một trải nghiệm tồi tệ với cậu
ta vì đã bầu bạn với cậu ta đến tận khuya.”
“Hahaha....tớ có thể hình dung ra chuyện đó..”
Tôi đang nằm ở trên giường của mình, trong khi
Satsuki-san sử dụng nệm futon dành cho khách trên sàn.
Satsuki-san làm gọn tóc lại và đặt cơ thể mình lên tấm nệm
futon, kéo tấm chăn lên người. Có vẻ như cô ấy đã buồn ngủ rồi.
“Rồi, tớ tắt đèn nha.”
“Được.”
Đèn tắt sau khi tôi ấn điều khiển từ xa. Đó là sự sắp xếp
hoàn toàn trái ngược với lần tôi ở lại nhà cô ấy.
“...nhắm mắt lại vẫn thấy được màn hình game luôn.”
“Ahaha....chuyện này tớ cũng hay gặp phải.”
“Thật là rất khó để bắn trúng mục tiêu đang di chuyển.”
“Lần tới, chúng ta nên thử luyện tập bằng cách cố gắng vừa
đi vừa bắn trúng mục tiêu đang di chuyển đi.”
“Tôi cảm thấy như trong cuộc đời này mình sẽ không bao giờ
có thể đạt được điều đó.”
“Hồi trước tớ cũng từn nghĩ như vậy á.”
Trong bóng tối, tôi có thể nghe thấy tiếng động sột soạt
nhỏ như là cô ấy đang trở mình.
“Làm thế nào mà cậu lại làm được điều đó?”
“Hở? Đó là...kể từ khi tớ khép mình ở ẩn, tớ đã chơi như
điên gần như mỗi ngày luôn...”
“Vậy chắc cậu thích nó lắm nhỉ?”
“Chà, tớ thích chơi game, nhưng...nó không phải là thứ gì
đó tốt đẹp đến vậy đâu. Nó giống như là cách rút bỏ tất cả năng lượng tiêu cực
bên trong tớ và rồi trút lên các cuộc tấn công giết chóc trong game...”
“Kiểu như một liều thuốc giảm stress á hả?”
“Nó giống vậy kiểu, ‘Hê, vậy là các ngươi cũng bị ta
giết thảm hại như này sao,’ đại loại thế...”
“Gì vậy chứ?” nghe thấy lời nhận xét bạo lực của tôi,
Satsuki-san bật cười.
“Ra đó là một mặt của cậu.”
“Hả, gì đó?”
Đây là câu nói yêu thích cảu Satsuki-san.
Thông thường, cô ấy sẽ không thèm trả lời tôi, nhưng lần
này, cô ấy lại chọn mở miệng.
“Cậu giống như một sinh vật vô hại, nhưng khi bị dồn vào
chân tường, cậu luôn sẵn sàng đáp trả.”
“Cậu đang ám chỉ rằng tớ không thể đọc được tâm trạng á hả..?”
“Chậc, lần này, cũng như lần trước. Rốt cuộc thì cậu đột
nhiên nói điều gì đó vô lý như vậy. Nhưng không phải tôi ghét khía cạnh đó của
cậu.”
“He,hehe....”
Tôi không biết phải trả lời như thế nào, nên tôi chỉ biết
cười ngượng ngùng trong bóng tối.
Tôi có thể coi đây là lời khen ngợi từ Satsuki-san không
ta? Ít nhất thì việc có sự đồng tình của cô ấy đã khiến tôi thấy ấm lòng hơn.
“Cậu thấy đó, Amaori.”
“U-Ưm, tớ xin lỗi vì đã quá nhập tâm.”
“Tôi còn chưa nói gì cơ mà...”
Cô ấy có vẻ chán ngán. Ưm, tôi thực sự hay có tật bị nhập
tâm vào gì đó....
“....cám ơn cậu.”
“Hở? Cậu không cần phải cám ơn gì đâu. Coi như là thưởng
cho cậu bằng cách chỉ cậu chơi, bù lại trong cái chuỗi ngày cậu dạy tớ học ở
trường đi. Một cái gì đó như lòng thành biết ơn ấy mà...”
Vậy là bọn tôi đã dành cuối tuần để chơi game, chỉ một
ngày trước trận đấu.
Tôi cá là bọn tôi sẽ luyện tập ngay cả trong trận đấu
chung cuộc...
Tôi nghĩ là điểm kiểm tra của tôi sẽ giống như mọi lần. Nhưng
điểm kém của tôi có thể sẽ được đền đáp bởi kết quả từ các buổi học mà tôi đã
được Satsuki-san dạy kèm gần đây...
“Không, không phải điều đó.”
“Có điều khác mà cậu biết ơn tớ sao...?”
Tôi tự hỏi đó là
gì.
“Kiểu như là...cảm ơn vì đã trở thành một phần trong cuộc
sống của Koto Satsuki...?”
“Đôi khi tôi thực sự hỏi về điểm cực đoan giữa liêm sỉ và
sự tự tin thái quá của cậu như nào.”
Có vẻ như tôi đã sai. Chuyện này, tôi không biết sao nữa.
Tôi ngáp dài. Đêm
qua, tôi không thể rũ bỏ được sự lo lắng của mình vì mọi thứ leo thang quá
nhanh khiến tôi cảm thấy thật khó ngủ.
“Cảm ơn vì đã cho tôi một cơ hội để có thêm trận đấu khác
với Mai.”
“Hở...?”
Giọng nói dịu dàng của cô ấy thấm vào tim tôi, khiến tôi
thốt lên một tiếng kỳ cục. Sẽ rất đáng sợ nếu cô ấy nhận ra rằng tôi đã không
chú ý đến lời nói, vì vậy tôi đã cố gắng làm cho nó mạch lạc hơn.
“M-mặc dù các cậu thường cạnh tranh với nhau về kết quả
thi sao?”
“Chậc, tôi cũng cố gắng hết sức để đấu với cô ấy trong
lĩnh vực đó, nhưng đó không phải là ý của tôi. Tôi đang đề cập đến một trận mà
khi đó cả hai bọn tôi thực sự đều bắt đầu từ con số không, làm điều gì đó mà bọn
tôi không thành thục. Nên đây là một cơ hội hiếm có.”
“Ra đó là ý của cậu.”
“Ừm. Tôi chắc chắn rằng là Mai sẽ không dễ dàng làm theo
những gì tôi đã nói. Nhưng lần này, tôi biết rằng cậu ta thậm chí còn muốn làm
điều này nữa. Vì vậy cho nên dù tôi có cố gắng thế nào đi nữa, nó vẫn chưa bao
giờ đủ. Chuyện như thế này khiến tôi cảm thấy kỳ lạ.”
Satsuki-san lắc đầu.
“Nói nó là ‘cảm giác kỳ lạ’ có thể hơi sai...tôi nghĩ vậy.
Ra thế, giờ tôi rõ ràng rồi.”
Ánh trăng thấp thoáng xuyên qua rèm cửa chiếu sáng lên cô
ấy và cảnh vật xung quanh. Tôi có thể thấy rõ vẻ mặt của cô ấy.
Cô bạn cùng lớp xinh đẹp với quyết tâm kiên định của tôi
đã nở một nụ cười trên môi.
“Đó là tôi đang tận hưởng chuyện này.”
Khi tôi xem xét cẩn thận hoàn cảnh mối quan hệ giữa Mai
và Satsuki-san, không thể thực sự nói rằng tôi hiểu cảm xúc của cô ấy...nhưng,
đúng vậy. Tôi nghĩ sẽ thật thú vị khi có một người bạn có thể đáp lại thành quả
làm việc cật lực của mình.
“Cho nên, cám ơn cậu, Amaori.”
“...không vấn đề gì.”
Thành thật mà nói, tôi đã có chút hối hận về chuyện này.
Giá như tôi chọn một trò chơi mà tôi cũng chưa có kinh
nghiệm chơi, thì tôi có thể tận hưởng trận đấu của mình với hai người bọn họ
cùng chung một cấp độ. Tôi chắc chắn rằng điều đó sẽ thú vị hơn nhiều.
Nhưng tôi không thể làm điều đó được. Ưu tiên hàng đầu của
tôi bây giờ là đảm bảo cho mình phải thắng.
“Ngủ ngon nha. Ngày mai tiếp tục nhờ cả vào cậu.”
“Ừ,...cậu ngủ ngon.”
Tôi ghen tị với mối quan hệ của Mai và Satsuki-san.
Để có được một người mà bạn có thể tin tưởng ở mức độ đó,
một cảm xúc được chắt chiu từ năm này qua tháng kia.
...thật tuyệt, ha, có một người bạn như vậy.
Đúng như tôi nghĩ, tôi muốn trở thành bạn của
Satsuki-san.
Tôi muốn trở thành những người bạn tốt nhất để bọn tôi có
thể vui vẻ và tận hưởng thời gian bên cạnh nhau.
Nếu tôi cố tình thua để đạt được điều đó thì sao?
Ít nhất tôi có thể ở bên cạnh cô ấy trong một quãng thời
gian ngắn, nhỉ?
Xét về khoảng cách khả năng giữa ba bọn tôi, thiết nghĩ
tôi có thể xoay sở để thắng được Mai bằng cách nào đó và để Satsuki-san thắng
tôi.
Bọn tôi đã trải qua những ngày tháng ở trường trung học
cùng nhau, và cuối cùng, bọn tôi trở thành bạn bè.
Nhưng tôi không thể làm điều đó.
Không thể làm nó theo cách này được.
Tôi muốn Satsuki-san được hạnh phúc,
Không thể để cuộc chiến của Satsuki-san và Mai kéo dài
thêm được nữa. Nó thực sự rất cô độc, bởi vì ngay cả tôi cũng có thể cảm nhận
được điều đó.
Satsuki-san nên làm hòa với Mai.
Đó là lý do mà tôi nhất định phải thắng.
Tôi chắc chắn sẽ không thua Mai hay Satsuki-san được.
Và với diễn biến này, thứ sáu định mệnh đã đến – ngày diễn
ra trận chiến quyết định của bọn tôi.
Nhận xét